Giọng nói của Trương Dịch ngày càng nhỏ dần, nhịp thở cũng bắt đầu trở nên đều đặn.
Khi mở mắt ra lần nữa, hắn chợt cảm thấy xung quanh nóng rực.
Hắn đang ngồi trên một chiếc ghế sắt đen cứng ngắc, tay chân bị xiềng xích nặng trĩu khóa chặt.
Xung quanh là biển lửa vô tận, những đỉnh núi và vực sâu đen kịt, từng con ác quỷ cháy đen đang gào thét thảm thiết trong biển lửa.




